Blog Radio 321: Đợi chờ hạnh phúc..!

Blog Radio 321: Đợi chờ hạnh phúc..! Truyện audio   321: Khi yêu một ai đó liệu bạn có thể chờ đợi cho đến khi họ mở cửa trái tim để đón...

Blog Radio 321: Đợi chờ hạnh phúc..!

Truyện audio 321: Khi yêu một ai đó liệu bạn có thể chờ đợi cho đến khi họ mở cửa trái tim để đón nhận bạn? Có câu nói rằng: “Người yêu bạn chưa chắc đã chờ đợi bạn, nhưng người chờ đợi được bạn, chắc chắn là người rất yêu bạn”. Bởi vậy nếu ta thật lòng yêu một người mà người đó cũng có ta thì chờ đợi chỉ càng làm cho tình yêu thêm sâu sắc mà thôi.

Lần đầu tiên khi tôi gặp em là một chiều nắng tháng 5, Sài Gòn hoa lệ ồn ã như nhòe đi hẳn trong nụ cười của em. Blog radio tình yêu online hay

Em đưa tay hứng cái gì đó, ánh mắt nâu đen thăm thẳm đượm buồn sương khói như bừng sáng. Tôi ngước mắt và nhận ra những hạt mưa đang bay lượn khắp bầu trời. Thì ra, em đang ngắm chúng. Ở Sài Gòn đã lâu, nhưng chưa khi nào tôi nhận ra những cánh hoa xoay khi chao lượn giữa trời lại có một vẻ đẹp mơ màng, giản dị mà lãng mạn đến thế. Giữa dòng chảy nhộn nhịp không ngớt tiếng xe cộ qua lại và mùi khói xăng, bụi đường kèm hơi nóng hầm hập như thiêu đốt của mùa hạ. Em như một chấm lặng trong trẻo hiện lên phá vỡ bố cục ấy.


Xe vẫn chạy, qua khung cửa kính, tôi thấy em vẫn đứng đó, mỉm cười ngây ngô như những đứa trẻ thơ dại, đôi mắt ánh lên niềm vui thích kì lạ, những sợi tóc bị gió thổi tung lên phấp phới bên bờ vai. Trong ánh chiều chênh chếch, bóng em nghiêng nghiêng hao gầy quanh những cánh hoa xoay lả tả rơi rụng. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, có lẽ dân tỉnh lẻ mới đến, những tâm hồn non nớt qua thời gian để bắt buộc thích ứng với hoàn cảnh sống khắc nghiệt sẽ phải quẳng sự ngây thơ ấy đi, phải già đời, phải lọc lõi nhiều hơn, hoặc, cuộc sống chính nó sẽ đào thải những tâm hồn ấy. Để tồn tại ở một thành phố cạnh tranh cao: hoặc đánh mất chính mình, hoặc không gì cả. Blog radio

Một thoáng vô tình ấy đọng lại trong tôi không quá 3 giờ đồng hồ, những dự án, lịch trình công việc như cuốn tôi vào vòng xoáy của giao dịch, của những vụ làm ăn lớn nhỏ. Tôi dường như quên bẵng cô gái có ánh nhìn trong trẻo với những cánh hoa xoay rơi e lệ bên đường hôm ấy.

Author: DoiGuocMoc

Sự yên lặng - Tôi thích nó. Tôi thường xuyên thức khuya, tìm kiếm một thứ gì đó, mà tôi chẳng biết nó là gì. ... Tôi thật buồn cười, thích nói nhưng lại ít nói.

YOU MAY LIKE:

0 Comments Đăng nhận xét