Blog Radio 419: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

“Em đừng chạy trốn anh nữa, anh sẽ tìm em ra em dù bất cứ chỗ nào. Em chẳng cần phải trốn nữa đâu, ngày mai chúng ta sẽ trở về”! Đà Lạ...

“Em đừng chạy trốn anh nữa, anh sẽ tìm em ra em dù bất cứ chỗ nào. Em chẳng cần phải trốn nữa đâu, ngày mai chúng ta sẽ trở về”!

Đà Lạt bé nhỏ làm chúng tôi cứ dịch lại gần nhau giữa cánh rừng hoa Mimosa, chúng tôi cứ dịch lại gần nhau gần đến nỗi khi chúng tôi giật mình nhận ra cái khoảng cách ấy đã quá gần thì cũng là lúc chúng tôi đã không thể nào dịch ra nổi khỏi cuộc đời nhau. Thế là yêu ư? Mùa đông lạnh lẽo trở nên vô nghĩa, tôi chẳng còn sợ mình cô quạnh giữa ngút ngàn rừng núi bởi đã có anh ở đây rồi.

***
Mimosa đã cho tôi tìm thấy anh, cho tôi được cùng anh đi suốt một chặng đường dài hạnh phúc nhưng rồi cái sắc vàng rực rỡ ấy đã làm tôi lạc mất anh giữa ngút ngàn của núi rừng.

…Tôi yêu Đà Lạt, yêu cái không gian hoang sơ yên bình của xứ sở Phù Tang này, yêu cả cái sắc vàng kiêu sa rực rỡ của Mimosa. Loài hoa ấy như có một sức hút mạnh mẽ làm tôi cứ thế mà yêu thương mà chờ mong nhung nhớ rồi chạnh lòng mỗi khi cái sắc vàng ấy tàn lụi theo mùa đông. Mỗi mùa đông tới tôi lại tìm về chính nơi này để thỏa thuê ôm trọn cái vẻ ngọt lịm đến bình yên của nó.

Đà Lạt mùa này nhộn nhịp lắm, cái không gian vỗn dĩ yên bình này bỗng chốc lại nườm nượp người kéo tới chỉ để thưởng thức để chiêm ngưỡng cái dáng vẻ đẹp đẽ của hoa Mimosa…Đằng sau cái vẻ đẹp kiêu sa ấy là một câu chuyện tình yêu cảm động mà nếu như anh không kể chắc tôi cũng chẳng thể nào biết được…

Giờ đây tôi mới hiểu tại sao người ta gọi loài hoa này là “nàng trinh nữ của núi rừng”. Chính nét đẹp trinh nguyên và thuần khiết ấy, chính sự trong trắng và thủy chung của tình yêu đó, dù chỉ là một loài hoa dại mọc hoang dã giữa cao nguyên lộng gió, nhưng Mimosa đã vượt lên muôn vạn những sắc màu kiêu sa để trở thành biểu tượng của cả vùng đất này, biểu tượng của tình yêu và nỗi nhớ, biểu tượng cho nét đẹp trinh nguyên thuần khiết của người thiếu nữ..

Một năm, tôi quay trở lại nơi này, ôm trọn cái dáng dấp kiêu sa của loài hoa ấy, ôm trọn cái vẻ đẹp của xứ sở Phù Tang nơi đây, ôm trọn từng khoảnh khắc đẹp đẽ này chỉ tiếc là bàn tay tôi quá bé nhỏ để có thể ôm hết cái ngút ngàn kiêu sa ấy và lòng tham tham của chính bản thân tôi. Một năm rồi, nơi này chẳng có gì đổi thay cả, tất cả mọi thứ vẫn vẹn nguyên như chính trong ký ức của tôi chỉ có trái tim tôi chẳng còn vẹn nguyên như lúc đó.


Blog Radio 419: Đừng chạy trốn anh nữa được không em ?

…Tôi thích thả mình trôi dạt giữa những cánh rừng hoa, thích mơ màng lim dim dưới những gốc cây Mimosa xinh đẹp. Có hương thơm ngào ngạt, có nắng có hoa tôi như một kẻ đi lạc chẳng thể tìm thấy lối ra giữa cuộc đời này. Cảm giác như có ai đó đang nhìn tôi vậy…

“Này anh kia, ai cho anh chụp tôi thế hả”.

“Cô bị dở người à, tôi đang chụp cảnh vật, ai bảo cô ngồi đây chứ, mà tôi chưa tính sổ với cô về tội phá vỡ vẻ đẹp của nơi này là may lắm rồi đấy, còn bày đặt, cô nghĩ mình xinh lắm để tôi phải săn ảnh cô chắc, đúng là…”

“Đúng là cái gì ? đây là cảnh chung, anh có quyền gì mà bắt tôi phải đi chỗ khác cơ chứ? Anh có chứng minh được đây là đất nhà anh không mà bảo ?”.

“Đồ ghê gớm…”.
“Có anh ghê gớm ấy”. Tôi bĩu môi lè lưỡi anh ta rồi bỏ chạy thật nhanh như kiểu sợ anh ta sẽ bắt được tôi và cho một trận nhừ tử.

Đà Lạt bé nhỏ làm chúng tôi cứ dịch lại gần nhau giữa cánh rừng hoa Mimosa, chúng tôi cứ dịch lại gần nhau gần đến nỗi khi chúng tôi giật mình nhận ra cái khoảng cách ấy đã quá gần thì cũng là lúc chúng tôi đã không thể nào dịch ra nổi khỏi cuộc đời nhau một lúc nào nữa…Thế là yêu ư? Mùa đông lạnh lẽo trở nên vô nghĩa, tôi chẳng còn sợ mình cô quạnh giữa ngút ngàn rừng núi bởi đã có anh ở đây rồi.

Nguồn: Tải Sách Nói

Author: DoiGuocMoc

Sự yên lặng - Tôi thích nó. Tôi thường xuyên thức khuya, tìm kiếm một thứ gì đó, mà tôi chẳng biết nó là gì. ... Tôi thật buồn cười, thích nói nhưng lại ít nói.

YOU MAY LIKE:

0 Comments Đăng nhận xét